Đánh giá post

“Người ta ngây ngất trước sự hào nhoáng, mê mẩn trước sự bóng bẩy, nhưng chỉ rơi nước mắt trước sự giản dị tự đáy lòng”. Đó là những gì mà Nguyễn Ngọc Tư đã viết trong quyển sách Ngày mai của những ngày mai. Qua quyển sách, chúng ta dễ dàng thấy được những nét đơn giản đơn, những tâm hồn thật tuyệt vời, dung dị xuất phát từ những con người vô cùng bình thường của cuộc sống. Những con người giữ trọn bình yên và có những cảm xúc đáng trân quý trong cuộc sống bộn bề và phúc tạp này. Hãy cùng nhau khám phá nét đẹp và sự bình yên trong con chữ qua 54 mẩu truyện ngắn mà Nguyễn Ngọc Tư gửi đến độc giả qua Ngày mai của những ngày mai bạn nhé!

Giới thiệu về Nguyễn Ngọc Tư và quyển sách Ngày mai của những ngày mai

Giới thiệu về Nguyễn Ngọc Tư và quyển sách Ngày mai của những ngày mai

Nguyễn Ngọc Tư, sinh năm 1976 tại xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, Cà Mau, cô là một trong những nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam. Trước khi đến với nghiệp cầm bút và sáng tác văn học, Nguyễn Ngọc Tư chỉ là một cô gái sinh ra, gắn bó vùng sông nước. Cô là cô nông dân bình thường, ngày ngày phụ giúp gia đình công việc đồng áng. Sau khi làm việc tại cơ quan văn nghệ báo chí tỉnh Cà Mau, cô tìm thấy đam mê cùng con chữ. Từ đó, Nguyễn Ngọc Tư phát triển sự nghiệp và có những dấu ấn sâu sắc, đặc biệt đối với độc giả như: Cánh đồng bất tận, Yêu người ngóng núi, Giao thừa, Gáy người thì lạnh,…

Nói về quyển sách Ngày mai của những ngày mai. Đây là một tập truyện ngắn gồm 54 mẩu truyện đầy hấp dẫn người đọc. Hấp dẫn ở đây không phải là kịch tích. Mà hấp dẫn trong câu chữ, bạn biết đó, cách viết của Nguyễn Ngọc Tư cứ đơn giản, mộc mạc trong từng cách cô truyền đạt ý tưởng nhưng chính cái sự dung dị đó lại dễ dàng đi sâu vào trái tim độc giả và khiến người đọc phải nghiền, phải nghĩ và tự cười chua xót cho cuộc đời và câu truyện đó. Ngày mai của những ngày mai viết về những con người đơn thuần nhưng có những nét đẹp, có cách sống và cách hành xử “đẹp” làm con người ta phải nghĩ lại chính mình. Quyển sách sẽ giúp chúng ta trân trọng từng thứ nhỏ nhặt nhất trong đời, tôi tin là thế.

Ví dụ như trong mẩu truyện Ngày mai của những ngày mai, có ông lão tám mươi tư tuổi vẫn luôn tin vào “ngày mai”, một ngày mai không rõ ràng nhưng ông vẫn tin và tiếp tục giữ gìn, sống cho ngày cuối đời tươi đẹp. Ông hẹn cô gái trong mẩu truyện “một ngày mai”, ngày nào rảnh thì đến hai người đàm đạo chuyện về cuộc đời, về nghệ thuật và truyền đạt những kinh nghiệm của một người lớn cho thế hệ sau này. “Đơn giản, chỉ là ông kêu có dịp thì gặp nhau, nói chuyện văn chương vô tận chơi thôi. Đơn giản là tuổi già của ông bị cô đơn ăn hiếp quá, dồn đuổi quá, lâu lâu có đứa nhỏ buồn mà cà chớn như tôi đến chơi thì vui chớ sao. Dù ngày mai, mốt đó là của những ngày mai, mốt khác. Nó xa, nhưng mà gần, cứ kêu lên, ngày mai, mốt khác. Nó xa, nhưng mà gần, cứ kêu lên, ngày mai, chẳng phải qua đêm nay là tới sao? Những hẹn hò có khi mãi mãi là hẹn hò, nhưng nhờ nó, người ta mới chịu khó ngồi nuôi dưỡng niềm tin. Tôi mới chịu khó sống và viết, tôi mà tệ quá, ông già không chịu tiếp, thì chết.” Đó, cách mà Nguyễn Ngọc Tư viết cứ buồn như thế, nhưng trong cái nỗi buồn không tên ấy, nhà văn lại gieo vào đó một chút hi vọng vào ngày mai.

Những trích dẫn hay từ Ngày mai của những ngày mai

Câu chuyện của mẹ về lòng nhân từ sẽ chìm lỉm giữa cảnh chiếc ô tô nhấn ga cần bừa lên sọt cà chua – gia tài của người nông dân lỡ đổ ra đường, vì chở nặng. Chẳng ai đỡ giúp chiếc xe, hay nhặt giúp trái cà…

Vậy mà, lái con tàu hoang dã thơ dại ấy về cái bến đầy hoa có chẳng dễ dàng gì. Mẹ biết phải nỗ lực nhiều, nhưng chỉ tấm lòng người mẹ thôi không biết có chống chọi được với muôn mặt cuộc sống để dẫn dắt con mình vào con đường tử tế?

Ờ thì, ai cũng nhớ. Chừng này, cũng đâu đó trong thành phố đông đúc này. Năm chắc đang ngắm nghía chốn trọ mới, chắc ở đó cũng có mảnh đất hoang tàn, và Năm sẽ khiến nó nói, nó hát, nó nhảy múa. Kỳ cục, gã thấy nhớ Năm.

Ở trọ mà, nhà này nhà người, đất này đất người. Chủ nhà lúc vui thì thôi, buồn buồn thì kiếm chuyện đuổi đi, mà chủ nhà hay buồn lắm, sáng đi chợ, thấy gạo cá mắc mỏ là buồn, coi ti vi thấy xăng lên giá cũng buồn, đòi tăng tiền phòng. Cãi cọ không xong, vậy là quẩy gói đi, riết rồi hành trang cũng gọn lỏn vài cái bao tải.

Lý do nên chọn mua Ngày Mai Của Những Ngày Mai

Nói về cách hành văn của Nguyễn Ngọc Tư chúng ta đâu cần tranh cãi gì nữa, một cách viết chủ yêu đi vào lòng người mà không cần từ ngữ rườm rà, khó hiểu, từng câu từng chữ qua trang sách cứ đơn thuần như tích cách của con người miền Tây. Khác với màu sắc buồn trong Yêu người ngóng núi được nhà văn viết sau đó, quyển sách này có chút tươi mới hơn, làm người đọc thấy đau, thấy chua xót một chút, nhưng cũng có hi vọng về một tương lai tươi đẹp. Tôi tin chắc rằng bạn sẽ không thất vọng, sẽ thấy đời đáng để yêu thương hơn khi đọc Ngày mai của những ngày mai đấy!

Trả lời