Đánh giá post

*Có lẽ anh ấy chỉ động lòng với tôi trong một khoảnh khắc nào đó thôi!

“Em vẫn chưa ngủ à!

Em đợi anh chúc ngủ ngon nè.”

Mặc dù bị chênh nhau vì múi giờ nhưng anh ấy lúc nào cũng chúc tôi ngủ ngon. Còn tôi mỗi ngày đều đợi anh chúc ngủ ngon sau đó mới đi ngủ. Chúng tôi quen nhau qua app “Nói chuyện với người lạ” anh là du học sinh Mỹ, còn tôi đang là sinh viên của một trường đại học ở Việt Nam.

Mỗi ngày chúng tôi đều liên lạc với nhau, nếu không phải là chuyện gì hệ trọng thì cũng là những câu chuyện tầm phào đủ thứ trên trời dưới đất. Nó giống như một thói quen, cứ đi học về là chúng tôi bắt đầu kể cho đối phương về ngày hôm nay. Một mối quan hệ chỉ duy trì bằng những dòng tin nhắn hay cuộc gọi điện thoại liệu có đi đến kết thúc tốt đẹp không? Tôi tự đặt cho mình hàng loạt câu hỏi, không biết anh ấy có một chút rung động nào với mình hay chỉ đơn giản là trên tình bạn một chút thôi. Nhưng rồi lại thôi, dù sao mỗi ngày đều được nói chuyện với anh ấy là tốt rồi.

Làm bạn với chiếc điện thoại di động, đến dung nhan của đối phương còn chưa được chiêm ngưỡng thế mà đã phán anh ấy rất đẹp trai chắc chỉ có trái tim rung động của thiếu nữ. Nhưng tình yêu làm gì có đúng sai, làm gì có nhiều lý do đến thế, khi bạn đã rung động rồi thì nhìn đi đâu cũng thấy điểm tốt của đối phương.

Anh nói khi về Việt Nam sẽ đến tìm tôi đầu tiên, anh sẽ mua những món đồ tôi thích nhất, anh sẽ dành thời gian ở bên cạnh tôi nhiều hơn. Lúc ấy tôi tưởng tượng ra đủ khung cảnh ngôn tình khi được gặp anh ấy. Và rồi, mọi thứ chẳng như tôi chờ đợi, thời gian trôi đi chúng tôi mỗi người đều bận rộn, những tin nhắn, cuộc gọi thưa thớt dần. Anh ấy cũng không còn hào hứng với câu chuyện của tôi, mỗi ngày chỉ gọi điện và nhắn tin giống như một nhiệm vụ.

Tôi nhận ra có một hành động còn đau lòng hơn bị từ chối đó chính là sự im lặng. Bỗng một ngày online tôi không thấy anh trả lời tin nhắn, những ngày sau đó tôi nhắn rất nhiều nhưng cũng không có phản hồi. Anh lặng lẽ bước ra khỏi cuộc sống của tôi… Một mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng một chiếc điện thoại di động của tôi kết thúc.

Chưa một lần được nói hết tiếng lòng của mình,

Chưa một lần nhìn được khuôn mặt của anh,

Đến cuối cùng chúng ta vẫn không thể ở bên cạnh nhau, có lẽ anh ấy chỉ động lòng với tôi trong một khoảnh khắc nào đó mà thôi…

*Rung động trước một người thật ra rất đơn giản…

Và rời bỏ một người cũng vậy…

Khoảnh khắc anh ấy rời đi, tôi mới nhận ra thứ đau lòng nhất lúc này không phải là âm thanh gào khóc thảm thiết mà là sự im lặng. Tôi không nói câu nào, cho đến khi nhìn bóng anh ấy khuất đi sau đó cảm nhận từng chút, từng chút một, tiếng tan vỡ phát ra từ trong lòng…

Chúng tôi quen nhau tại một quán café, tôi và anh đều là khách quen của quán. Mỗi ngày anh đều đến đó làm việc còn tôi thì đến làm bạn cùng con chữ, vị trí anh hay ngồi đối diện vừa hay đối diện với chỗ ngồi của tôi mỗi khi đến quán. Trong một lần, ngồi suy nghĩ ý tưởng viết tôi thẩn thờ va phải ánh mắt của anh, vậy là thích. Ngày trước, tôi từng nghĩ qua rất nhiều khung cảnh lãng mạn của tình yêu hệt như cuốn truyện tôi từng đọc. Tôi cho rằng yêu nhau là cần phải có thời gian tìm hiểu, cuối cùng thì mối tình đầu của tôi diễn ra một cách bất chợt như thế.

Sau đó, tôi ngày càng chăm chút mỗi khi đến quán café hơn, vì thường xuyên đến quán nên lịch trình mỗi ngày của anh tôi nắm bắt rõ trong lòng bàn tay. Kể cũng lạ, tôi từng viết rất nhiều về tình yêu thế nhưng lại không biết thể hiện tình cảm của mình như thế nào với anh. Tôi cũng từng tuyên bố nếu gặp mối tình đầu ở đâu sẽ tiếp cận ngay ở đó, nhưng khi nó xảy ra rồi tôi lại ngượng ngùng không dám đối diện. Thì ra cảm giác rung động trước một ai đó không hề phức tạp, chỉ đơn giản là rung động thôi chẳng cần phải có lý do đặc biệt nào!

Khoảng thời gian đến quán café chờ đợi sự xuất hiện của một người nó vừa hồi hộp lại vừa vui sướng. Mỗi lần anh đến trái tim tôi lại đập loạn xạ, cho đến một ngày tôi lấy hết can đảm chủ động bắt chuyện với anh. Lần đầu nói chuyện mà hai đứa chúng tôi nói trên trời dưới đất không hết chuyện, sau vài tháng tôi ngỏ lời. Anh đồng ý rồi hai đứa bắt đầu yêu nhau!

Chuyện tình yêu của chúng tôi không được mấy suôn sẻ, cho đến khi anh lựa chọn thanh âm của sự im lặng để trả lời cho cuộc tình ấy thì tôi nhận ra chia tay là chuyện tất yếu…. Cái cách mà anh ấy rời đi chẳng khác gì cách anh ấy bước vào cuộc sống của tôi. Nhẹ nhàng như một cơn gió đung đưa sau đó lẩn khuất trong trái tim, thế nhưng kết quả lại đau đớn vô cùng, chúng tôi không ai nói với nhau câu nào, vậy là kết thúc.

Có lẽ gặp được anh là điều bất ngờ nhất trong cuộc sống của em và quên đi anh cũng là một điều dũng cảm nhất em từng làm. Khi bầu trời chuyển sang màu sẫm hơn, em bước chân vội về phía quán café mình vẫn hay ghé qua, hôm nay anh lại không đến. Tình yêu này có lẽ đã trôi vào quên lãng thật rồi….

Trả lời